Tìm kiếm: bố mẹ chồng
8 tháng sau, em chồng tôi sinh con đầu lòng. Cô ta bị khó sinh nên phải đẻ mổ. Mẹ chồng nghe tin liền nằng nặc bắt tôi nghỉ làm để lên viện chăm sóc.
Tay bưng trầu, đầu đội lễ đi đón con dâu về nhưng mẹ chồng Hồng lúc nào cũng chỉ coi Hồng như "người dưng nước lã".
Tôi thuê người theo dõi anh gần một tháng trời. Lạ lùng, thám tử không phát hiện ra điều gì khác thường ở anh. Anh vẫn đi làm rồi tăng ca buổi tối. Ban ngày anh không hề rời khỏi công ty nửa bước.
Tôi cay đắng lắm, không ngờ chỉ vì nghèo mà tôi bị cả nhà chồng hiểu lầm.
Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại rơi vào hoàn cảnh thương tâm như vậy, đến chính bản thân tôi cũng hoang mang vô độ.
Ở quê tôi bây giờ con gái 22 tuổi mà vẫn chưa lấy chồng đã bị coi là “bà cô” rồi, huống hồ là cách đây 16 năm, tôi như một người không còn cơ hội lấy chồng được nữa. Mùa hè năm đó, qua sự giới thiệu của mọi người tôi đã quen anh.
Phát hiện chồng phản bội sau 10 năm hôn nhân, Hiền sốc nặng. Đau đớn hơn, cô bị người chồng đẩy ra đường với hai bàn tay trắng.
Khi mẹ chồng vừa thốt lên cái tên ấy, tôi đã giận đến mức muốn bốc hỏa.
Tôi lấy chồng đã được 5 năm. Tuy nhiên, tôi không sống cùng bố mẹ chồng mà thuê nhà và sinh sống ở Hà Nội. Đến nay, chúng tôi đã có một đứa con gái 3 tuổi. Cuộc sống vợ chồng tôi không quá khó khăn nhưng không hạnh phúc vì luôn bị bố mẹ chồng tác động.
Bữa ăn cho bà đẻ mà vẻn vẹn chỉ một đĩa rau cải luộc, 2 quả trứng, một bát nước rau và một bát cơm, thử hỏi, lấy gì ra sữa cho con.
Chỉ riêng mẹ chồng hay "bà cô bên chồng" thôi đã đủ khổ rồi, đằng này em lại dính nguyên "combo" thì ai mà chịu nổi chứ.
Thực sự tôi cảm thấy rất chán nản. Còn về vấn đề tình cảm vợ chồng thì có lẽ do bệnh trầm cảm mà chồng tôi không hề có nhu cầu gần gũi vợ. Từ lúc cưới nhau cho đến bây giờ những lúc vợ chồng gần gũi chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Mọi thứ với tôi là trách nhiệm, chưa một lần tôi cảm nhận được hạnh phúc.
Tôi lấy chồng 3 năm chưa một lần cãi vã với bố mẹ chồng. Lúc nào tôi cũng cảm thấy mình quá may mắn khi được sống trong gia đình chồng như vậy.
Như thường lệ, tôi đến phòng khám quen thuộc để khám thai. Vừa đến nơi, tôi khá giật mình khi gặp cô gái tình đầu của anh cùng đi khám thai. Tôi tưởng cô ấy còn chưa kết hôn cơ. Nhìn bụng thế kia thì chắc cũng kém thai trong bụng tôi khoảng 1 tháng.
Ngày đón anh từ chuyến công tác trở về, tôi thấy anh gầy đi hẳn. Đổi lại sự quan tâm hỏi han của tôi là ánh mắt tránh đi của anh. Vợ chồng lâu ngày mới được gặp nhau nhưng sau chuyến công tác đó, anh thường xuyên đi sớm về muộn, thậm chí tối không ăn cơm nhà và trở về khi đã say mèm.
End of content
Không có tin nào tiếp theo






























